Eren chết.
Anh sẽ không được sống với người yêu, không có ngôi nhà và những đứa trẻ, cũng không được hưởng cái 'tự do' mà anh đã hi sinh quá nhiều để đạt được (thật ra cũng không được).
Nhưng chết rồi, anh không cần chịu ám ảnh bởi những cái chết (hàng triệu cái chết) anh tạo ra, không phải hối lỗi day dứt vì đã cố tình làm cho người yêu buồn, càng không phải thất vọng vì cuối cùng, vẫn không có mảnh đất tự do nào dành cho họ.
Chết là hết, nói thêm nữa được gì.
Nhưng những người sống vẫn sống, phải sống.
Nhưng vết thương lên da non còn để lại sẹo. Trường hợp buồn thì còn sẹo lồi, sẹo xấu. Họ sống nhưng què quặt, tổn thương, cô độc. Nhân loại ngoài đảo đầy thương tật, mất mát, chết chóc, dịch bệnh, nghèo đói. 3 năm trôi qua Đoàn trinh sát vẫn lang thang như thuở trước, vì đảo Paradise không chào đón họ. Họ vong quốc. Họ vong thân. Họ đã chiến đấu vì điều gì? Vì tự do ư? Đến cuối cùng có tự do nào không, khi họ sẽ phải dành cả đời (thậm chí nhiều đời) để chữa lành những cái chết.
Mikasa ngồi một mình ở gốc cây xanh, ngồi bên mộ chí người yêu (cũ). Cổ quàng khăn đỏ. Mãi mãi quàng khăn đỏ. Mãi mãi bị ám ảnh bởi cái chết người yêu, bởi việc chính tay mình đã giết người yêu, bởi sự mất mát người yêu, bởi sự trống vắng suốt quãng đời đời còn lại. Nhưng Eren bảo cổ phải sống tiếp. Nên dù vì dòng máu Ackerman hay vì tình yêu, Mikasa vẫn tiếp tục sống cho đến khi già nua nhăn nheo và nằm xuống tại bãi cỏ ấy. Dĩ nhiên là nằm xuống cùng cả khăn quàng đỏ.
Cái chết chỉ có nghĩa với người sống thôi. Chỉ người sống mới sở hữu cái chết. Chỉ người sống mới bị ám ảnh mãi mãi bởi cái chết.
"chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
như trời nhớ đất (rất xa xôi.)
nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
thư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi.
chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
nói gì kiếp khác với đời sau.
đôi khi nghe ấm trên da, thịt
như thể ai đi mới trở về."