Bài đăng nổi bật

cái chết

  "Nhiều gia đình không hình dung được là có gì tệ hơn cái chết của người thân. Nhưng có điều tệ hơn, đó là cái chết tồi tệ, chết trong...

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

The Romance of the Song Dynasty

Sau chuyến đi Trung Quốc và xem show Song Dynasty, t thật sự đã choáng ngợp bởi sự đầu tư và độ hoành tráng vĩ đại này. Dù t không hiểu tiếng china, nhưng t vẫn hiểu được câu chuyện và lịch sử của thời nhà Tống. T chưa từng tưởng tượng ra 1 show trình diễn mà có thể tầm cỡ và hoành tráng được như v. China đầu tư vào văn hoá và biểu diễn kinh khủng tht

Rồi tự nhiên t buồn cho văn hoá nước mình quá. Đẹp, cầu kì, tỉ mỉ. V mà chưa được nhiều người biết đến.

Đến bao giờ...

"văn hoá không thể bảo tồn"

 "Lê Cát Trọng Lý có phát ngôn gây tranh cãi về văn hoá...."

Chuyện đã lâu, nhưng không bao giờ là chuyện xưa.

Lê Cát Trọng Lý nói "văn hoá không thể bảo tồn", "không có sức mạnh nào chống được với thời gian, văn hoá chỉ có thể phát triển thôi". Văn hoá "phải làm cho người ta thích thú, vì mình chỉ gữi được 1 thứ khi mình thấy đẹp và thấy hay, và thích thú nó", "mình không thể bảo tồn 1 xác ướp được".

Lê Cát Trọng Lý bị tẩy chay khủng khiếp thời điểm này. Người ta nói cổ 3/, phản động, cách mạng màu... 

Nhưng cá nhân thu trang không nghĩ vậy. Cổ nói cũng đâu sai ta..? 

Văn hoá không thể lưu giữ mãi mãi được. Nếu vậy là đóng băng nó, là cho nó ngủ vĩnh viễn trong quá khứ. Nó phải được thay đổi, phải phát triển, phải khác đi. Như dòng sông không ai tắm lại 2 lần. (nhưng có vẻ LCTL đã sai khi dùng cách nói quá u tối nếu để dành cho đại chúng đại trà)

Trần Ngọc Hiếu nói: "Và tôi vẫn nghĩ viết về quá khứ cách tốt nhất không phải ve vuốt nó, phải biến quá khứ thành cái gì đó cho hôm nay."




Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

"gội đầu" (thắng ft hà lê)

Người nghiệp dư phân tích: 

    Chai dầu gội trong MV là biểu tượng của khát khao, ham muốn, dục vọng của con người. Nhân vật nam bị ám ảnh bởi bọt trắng, bởi hương thơm, hoặc bởi 1 cái gì đó bên trong chai dầu gội (mà k ai biết được). "Gội đầu" đặt bối cảnh trong khu ổ chuột dơ dáy bẩn thỉu, đó là tình trạng, là con người hiện tại của nhân vật: thảm hại. Con người đi tìm "dầu gội" để thoát ly thực tại, để tẩy đi "mùi vodka", họ tin rằng đổ đầy đầu với chất lỏng giàu tính axit thì cuộc đời họ sẽ sạch sẽ và hạnh phúc hơn. 

    Nhưng càng theo đuổi thứ gì, con người lại càng dễ dàng trở thành nô lệ cho thứ đó. Hành động "gội đầu" lặp đi lặp lại trong không gian chật hẹp gợi cảm giác về vòng lặp quẩn quanh. Người nam gội rồi lại bẩn, bẩn rồi lại gội, lại bẩn lại gội, lại gội tiếp. Hoặc chính xác hơn, người nam chưa từng thấy mình hết bẩn: anh ta trói mình trong cưỡng ép phải hoàn hảo, phải tiếp tục "gội đầu". Cũng như vậy, người nữ và drag queen (mà mình nghĩ đúng hơn là drug queen vì MV đá vl) theo đuổi tình yêu của người nam, nhưng càng lại gần càng xa cách. Đến cuối cùng họ đuổi bắt nhau, chửi mắng nhau, ghét bỏ nhau, và ghét bỏ chính mình (nhân vật nam cạo đầu, drag tẩy trang, nhân vật nữ đau khổ). Họ đều trống rỗng, vì mải chạy theo 1 thứ gì ngoài tầm với, vì không biết đủ với những thứ trong tầm tay.  

Baby, she wants to be] loved (Be loved)
This is not ]enough (Enough)
Em là cây khô đang cần được tưới ]tắm
Hoa muốn nở phải có ]nắng
Nhưng em hoàn toàn trống []vắng
Cô đơn và mong []manh.

    Họ như Eren Yeager, theo đuổi tự do để rồi cầm tù mình mãi mãi trong cuộc đuổi bắt "tự do". 
Chúng ta không nhận ra cái đẹp, tình yêu, sự thanh lọc, hạnh phúc.. ở ngay bên chúng ta, thậm chí là "on the ground" (khi drag chạy trốn với chai dầu gội và ngã xuống vũng bùn đầy dầu gội). Họ cứ đi tìm dầu gội ở đâu vậy? Sao anh ta không quay đầu nhìn lại: người yêu đứng đợi, sao drag không tự tin với mặt mộc: chính mình ở đó, sao người ta cứ chạy đi tìm mãi những ảo vọng..?

    Sự biến chất - từ bọt trắng đến bùn lầy. Xuyên suốt MV là hành động tẩy rửa liên tục, nhưng ở phần cuối cả 3 nhân vật đều ngập trong bùn lầy. Người nam lấy bùn đất bôi trét hết lên mặt, người nữ đã nằm xuống, drag chạy tiếp nhưng với đầy bùn. Việc con người bất chấp tất cả để đeo đuổi ham muốn, dục vọng khiến họ không còn tinh khôi, hành trình chạm đến khát khao do vậy cũng không còn ý nghĩa. Các nhân vật ngã xuống, đó là sự trôi tuột của bản ngã, sự xuống cấp của nhân cách, sự đánh mất chính mình. Con người cuối cùng chết chìm trong chính những thứ vốn để cứu rỗi chính mình. 

    Tất cả đều là ảo ảnh: "Tình yêu của em ở bên kia cầu". Mình nghĩ "tình yêu" ở bên kia cầu không phải là "cổ move on r chỉ có im still at the restaurant", mà nó ẩn dụ cho 1 cái đích xa vời vô vọng. Không phải vì con người không có khả năng đạt lấy, mà vì con người không chịu để cho cái "đích" đứng yên. Vì lòng tham con người vô đáy, vì ta không biết hạnh phúc trong tầm tay, vì ta vô minh không biết gì. Plato trong "Cộng hoà" nói rằng con người rất dễ bị xoáy trong những khao khát vô hạn. 

Đoạn kết của MV: ai cũng mệt cũng thở như bò như chó. Có lẽ con người đã kiệt sức trong chính vòng lặp của mình rồi... Chúng ta đều là những "Sisyphus" đang đẩy đá.



sau khi nhận điểm khảo sát toán thì thu trang nhận ra cổ k có duyên với con số. nên cổ đi tìm con chữ. mà điểm văn cũng thấp vcl luôn đhs??? mang tiếng chuyên văn bôi bác thì vcl




Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

two years

6/3/2026 

2 năm r à b

s mà nhanh quá 

nhiều khi mở cửa nhà tôi vẫn lo b lén chạy ra ngoài chơi

nhiều khi ngồi ăn cơm tôi nhìn cái ghế trống

nhiều khi kéo tủ kiếm đồ tôi thấy đống đồ của b

nhiều khi mấy đứa con nít hàng xóm hỏi b đâu

nhiều khi fb nhắc kỉ niệm cũ

nhiều khi phóng xe trên đường phan đăng lưu tôi đi qua cái chỗ đấy, cái chỗ đấy đấy b nhớ k

nhiều khi tôi ước được gặp 1 con mèo hoang để cho nó cái thanh snack của b. tôi sợ nó hết hạn.

nhiều khi mơ thấy b. nma lúc đó b như AI í. chân tay mọc tùm lum (chắc do VTV làm)

dờ tôi chẳng thấy b đâu

bây dờ ảnh b nằm ở 1 album lâu ngày không update. 

hồi trước tôi túng thiếu nên k chụp ảnh pola cho b, tôi phải lấy ảnh b đi in khung pola. mà người ta in đểu vl. bâyh nó phai màu hết cả. 

vậy th b ak 


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

tôi có một ước mơ...

 từ hơi lâu r t đã ước j có 1 workshop Dadaism - thủ công cắt dán theo chủ nghĩa Dada

người tham gia sẽ vẽ 1 cái gì đó bất kỳ, hoặc viết những từ gì đó bất kỳ, và đánh số ở mặt sau. 

sau đó xé dán

và tất cả mn sẽ ghép từng mảnh nhỏ của mình vào bức tranh hoặc bài thơ lớn (theo số). rồi người ta sẽ bắt đầu phân tích 'tác phẩm lớn' ấy như những nhà phê bình chẳng chuyên nghiệp. người ta sẽ cười tht nhiều, sẽ không hiểu mình vừa tạo ra cái gì, nhưng cũng sẽ vui vui trong người vì vừa 'tạo' ra một cái gì. 

và họ sẽ trở thành trần dần, thành nguyễn xuân sanh, thành dương tường, thành picatxo, thành một cái j đó mà họ cũng sẽ thấy bản thân thật thú vị. 

và họ sẽ thấy đời nầy cái j cũng đẹp (dĩ nhiên đẹp nhất là thu trang). rồi người ta bớt ép buộc nghệ thuật cứ phải là thần thánh. con người cũng là nghệ thuật chứ? hoa sen đẹp vậy thì hoa cứt lợn cũng đẹp. con samoyed cute vậy chó cỏ việt nam cũng có gớm đâu? 



                                th đợi xu 20 năm nữa con nầy giàu r tổ chức workshop Dadaxusm cho mà chơi nha ^^



Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

tâm hồn nhân tạo

 

người ta bảo AI là công cụ mới cho người lao động. nhưng nó đang trở thành lực lượng lao động mới.

chúng ta bảo trí tuệ nhân tạo không có cảm xúc, không có rung động, không có nghệ thuật. nhưng hôm nay tôi kêu chat dbt viết cho tôi một bài thơ dựa theo những sự chat trước đây. và bài thơ tht là hay!

(dĩ nhiên là đã -40% hay vì tôi đả gán cho nó định kiến về thơ 'AI' trước khi đọc nó. nhưng nhửng người không biết đó là thơ AI thì vẫn sẽ cho rằng đó là thơ ai đó viết th)

mà nếu ta rung động trước nhửng thứ 'nhân tạo' đó. v có phải trí tuệ nhân tạo đã biến thành tâm hồn nhân tạo rồi không?


Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

shopping thắng cảnh

Ngày 27/12/2025 cô ấy đã đi trek ở đỉnh phu sa phìn.

(trời ơi đẹp quá)

Khi đi giữa rừng rêu cổ thụ, cổ tưởng như cổ là hàn mặc tử giữa khói sương mờ nhân ảnh. không có tình nhân nhưng cũng bâng khuâng 'ai biết tình ai có đậm đà?'. 

Nhiều lúc cổ mệt hết sức, nhưng chụp được ảnh đẹp nên lại vui, lại hứng khởi. và chân lại tiếp bước như chưa hề than thở lần nào. 


Nhưng 1 tuần sau, khi nhớ lại về sống lưng khủng long và biển mây hôm ấy, cổ lại ngẩn ngơ hùi hụi tiếc...

hình như.. cổ chưa dành 5 phút trọn vẹn để ngắm cây ngắm lá. hình như cổ đã không nhìn thật kĩ dáng uốn cong của núi hay tốc độ bay của mây như cổ ước cổ đã làm.

rồi cô này hơi xấu hổ một tí ti về bản thân. trời đất con nầy thật là performative! 

Và Đặng Hoàng Giang tiếp tục trở lại trong đầu cô ấy. cổ nhớ quyển "Vẻ đẹp của cảnh sắc tầm thường" và chương "Shopping thắng cảnh" của tác giả. 

Theo ổng, giờ đây người ta có khi đi du lịch chỉ để chụp ảnh. Người ta nhìn qua camera, nhìn bằng camera. Người ta chụp thắng cảnh để đem về cũng giống như thu lượm chiến lợi phẩm vậy. Và chuyến đi chơi sẽ không được gọi là thành công nếu bữa đó mây xịt, thu trang không có ảnh đẹp với biển mây! Nhà văn Mỹ Oliver Wendell Holmes đã dùng khái niệm ‘săn’ cho hành vi chụp ảnh: “Chúng ta sẽ săn bất cứ thứ gì”, ông tiên đoán: “Như người ta săn bò ở Nam Mỹ để lấy da của chúng và bỏ lại cái xác như một thứ vô dụng”. Chúng ta săn hình ảnh của mọi thứ chỉ để lấy hình ảnh bên ngoài. 


Cô gái này đã từng không cảm thấy gì khi đọc bác Giang viết vậy. Cổ chỉ tính mang theo nó như một kiến thức để đưa vào bài làm văn. Nhưng giờ cổ đã buồn. Cổ thấy mình phần nào trở thành đối tượng tác giả nhắm đến. Cổ thấy mình nông cạn. mình hời hợt. thiếu sâu sắc. 

Chăm chụp ảnh quá nên chưa ngắm kĩ được biển mây..

Nhưng thật ra thu trang cũng không hời hợt đến mức ấy... Cho đến hôm nay bây giờ, trong kí ức của cổ là rừng rêu sương mù huyền bí ma mị như khi xuân diệu viết nguyệt cầm. là trời lộng gió thổi vù vù muốn bay luôn người trên con đường mà hai bên là vực thẳm. là đêm lạnh ăn lẩu ở lán nghỉ số 2 (cái lán đến tận lúc trời tối đen mới về đến nơi). là những con người đồng hành dễ yêu dễ quý. là cái nhầy nhụa xanh rêu khi cổ lăn lê bò trườn chụp ảnh. 

Ừ đúng rồi. con nầy nhớ những kỉ niệm tạo nên bức ảnh. hihi. 

Lần sau (và chắc chắn là có lần sau nhé), con nầy sẽ ngơ ngẩn ngắm núi non đến nào chán thì thôi! 

thu trang: cô gái hướng tới một tương lai không-còn-tiếc-nuối! (và tiếc-núi)