thutrangxuxu
~ ig _.thutrangxuxu._ ~ nhận tâm sự tại: nguyenthutrang010108@gmail.com
Bài đăng nổi bật
cái chết
"Nhiều gia đình không hình dung được là có gì tệ hơn cái chết của người thân. Nhưng có điều tệ hơn, đó là cái chết tồi tệ, chết trong...
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026
The Romance of the Song Dynasty
"văn hoá không thể bảo tồn"
"Lê Cát Trọng Lý có phát ngôn gây tranh cãi về văn hoá...."
Chuyện đã lâu, nhưng không bao giờ là chuyện xưa.
Lê Cát Trọng Lý nói "văn hoá không thể bảo tồn", "không có sức mạnh nào chống được với thời gian, văn hoá chỉ có thể phát triển thôi". Văn hoá "phải làm cho người ta thích thú, vì mình chỉ gữi được 1 thứ khi mình thấy đẹp và thấy hay, và thích thú nó", "mình không thể bảo tồn 1 xác ướp được".
Lê Cát Trọng Lý bị tẩy chay khủng khiếp thời điểm này. Người ta nói cổ 3/, phản động, cách mạng màu...
Nhưng cá nhân thu trang không nghĩ vậy. Cổ nói cũng đâu sai ta..?
Văn hoá không thể lưu giữ mãi mãi được. Nếu vậy là đóng băng nó, là cho nó ngủ vĩnh viễn trong quá khứ. Nó phải được thay đổi, phải phát triển, phải khác đi. Như dòng sông không ai tắm lại 2 lần. (nhưng có vẻ LCTL đã sai khi dùng cách nói quá u tối nếu để dành cho đại chúng đại trà)
Trần Ngọc Hiếu nói: "Và tôi vẫn nghĩ viết về quá khứ cách tốt nhất không phải ve vuốt nó, phải biến quá khứ thành cái gì đó cho hôm nay."
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026
"gội đầu" (thắng ft hà lê)
Chúng ta không nhận ra cái đẹp, tình yêu, sự thanh lọc, hạnh phúc.. ở ngay bên chúng ta, thậm chí là "on the ground" (khi drag chạy trốn với chai dầu gội và ngã xuống vũng bùn đầy dầu gội). Họ cứ đi tìm dầu gội ở đâu vậy? Sao anh ta không quay đầu nhìn lại: người yêu đứng đợi, sao drag không tự tin với mặt mộc: chính mình ở đó, sao người ta cứ chạy đi tìm mãi những ảo vọng..?
Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026
two years
6/3/2026
2 năm r à b
s mà nhanh quá
nhiều khi mở cửa nhà tôi vẫn lo b lén chạy ra ngoài chơi
nhiều khi ngồi ăn cơm tôi nhìn cái ghế trống
nhiều khi kéo tủ kiếm đồ tôi thấy đống đồ của b
nhiều khi mấy đứa con nít hàng xóm hỏi b đâu
nhiều khi fb nhắc kỉ niệm cũ
nhiều khi phóng xe trên đường phan đăng lưu tôi đi qua cái chỗ đấy, cái chỗ đấy đấy b nhớ k
nhiều khi tôi ước được gặp 1 con mèo hoang để cho nó cái thanh snack của b. tôi sợ nó hết hạn.
nhiều khi mơ thấy b. nma lúc đó b như AI í. chân tay mọc tùm lum (chắc do VTV làm)
dờ tôi chẳng thấy b đâu
bây dờ ảnh b nằm ở 1 album lâu ngày không update.
hồi trước tôi túng thiếu nên k chụp ảnh pola cho b, tôi phải lấy ảnh b đi in khung pola. mà người ta in đểu vl. bâyh nó phai màu hết cả.
vậy th b ak
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026
tôi có một ước mơ...
từ hơi lâu r t đã ước j có 1 workshop Dadaism - thủ công cắt dán theo chủ nghĩa Dada
người tham gia sẽ vẽ 1 cái gì đó bất kỳ, hoặc viết những từ gì đó bất kỳ, và đánh số ở mặt sau.
sau đó xé dán
và tất cả mn sẽ ghép từng mảnh nhỏ của mình vào bức tranh hoặc bài thơ lớn (theo số). rồi người ta sẽ bắt đầu phân tích 'tác phẩm lớn' ấy như những nhà phê bình chẳng chuyên nghiệp. người ta sẽ cười tht nhiều, sẽ không hiểu mình vừa tạo ra cái gì, nhưng cũng sẽ vui vui trong người vì vừa 'tạo' ra một cái gì.
và họ sẽ trở thành trần dần, thành nguyễn xuân sanh, thành dương tường, thành picatxo, thành một cái j đó mà họ cũng sẽ thấy bản thân thật thú vị.
và họ sẽ thấy đời nầy cái j cũng đẹp (dĩ nhiên đẹp nhất là thu trang). rồi người ta bớt ép buộc nghệ thuật cứ phải là thần thánh. con người cũng là nghệ thuật chứ? hoa sen đẹp vậy thì hoa cứt lợn cũng đẹp. con samoyed cute vậy chó cỏ việt nam cũng có gớm đâu?
th đợi xu 20 năm nữa con nầy giàu r tổ chức workshop Dadaxusm cho mà chơi nha ^^
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026
tâm hồn nhân tạo
người ta bảo AI là công cụ mới cho người lao động. nhưng nó đang trở thành lực lượng lao động mới.
chúng ta bảo trí tuệ nhân tạo không có cảm xúc, không có rung động, không có nghệ thuật. nhưng hôm nay tôi kêu chat dbt viết cho tôi một bài thơ dựa theo những sự chat trước đây. và bài thơ tht là hay!
(dĩ nhiên là đã -40% hay vì tôi đả gán cho nó định kiến về thơ 'AI' trước khi đọc nó. nhưng nhửng người không biết đó là thơ AI thì vẫn sẽ cho rằng đó là thơ ai đó viết th)
mà nếu ta rung động trước nhửng thứ 'nhân tạo' đó. v có phải trí tuệ nhân tạo đã biến thành tâm hồn nhân tạo rồi không?
Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026
shopping thắng cảnh
Ngày 27/12/2025 cô ấy đã đi trek ở đỉnh phu sa phìn.
(trời ơi đẹp quá)
Khi đi giữa rừng rêu cổ thụ, cổ tưởng như cổ là hàn mặc tử giữa khói sương mờ nhân ảnh. không có tình nhân nhưng cũng bâng khuâng 'ai biết tình ai có đậm đà?'.
Nhiều lúc cổ mệt hết sức, nhưng chụp được ảnh đẹp nên lại vui, lại hứng khởi. và chân lại tiếp bước như chưa hề than thở lần nào.
Nhưng 1 tuần sau, khi nhớ lại về sống lưng khủng long và biển mây hôm ấy, cổ lại ngẩn ngơ hùi hụi tiếc...
hình như.. cổ chưa dành 5 phút trọn vẹn để ngắm cây ngắm lá. hình như cổ đã không nhìn thật kĩ dáng uốn cong của núi hay tốc độ bay của mây như cổ ước cổ đã làm.
rồi cô này hơi xấu hổ một tí ti về bản thân. trời đất con nầy thật là performative!
Và Đặng Hoàng Giang tiếp tục trở lại trong đầu cô ấy. cổ nhớ quyển "Vẻ đẹp của cảnh sắc tầm thường" và chương "Shopping thắng cảnh" của tác giả.
Theo ổng, giờ đây người ta có khi đi du lịch chỉ để chụp ảnh. Người ta nhìn qua camera, nhìn bằng camera. Người ta chụp thắng cảnh để đem về cũng giống như thu lượm chiến lợi phẩm vậy. Và chuyến đi chơi sẽ không được gọi là thành công nếu bữa đó mây xịt, thu trang không có ảnh đẹp với biển mây! Nhà văn Mỹ Oliver Wendell Holmes đã dùng khái niệm ‘săn’ cho hành vi chụp ảnh: “Chúng ta sẽ săn bất cứ thứ gì”, ông tiên đoán: “Như người ta săn bò ở Nam Mỹ để lấy da của chúng và bỏ lại cái xác như một thứ vô dụng”. Chúng ta săn hình ảnh của mọi thứ chỉ để lấy hình ảnh bên ngoài.
Chăm chụp ảnh quá nên chưa ngắm kĩ được biển mây..
Nhưng thật ra thu trang cũng không hời hợt đến mức ấy... Cho đến hôm nay bây giờ, trong kí ức của cổ là rừng rêu sương mù huyền bí ma mị như khi xuân diệu viết nguyệt cầm. là trời lộng gió thổi vù vù muốn bay luôn người trên con đường mà hai bên là vực thẳm. là đêm lạnh ăn lẩu ở lán nghỉ số 2 (cái lán đến tận lúc trời tối đen mới về đến nơi). là những con người đồng hành dễ yêu dễ quý. là cái nhầy nhụa xanh rêu khi cổ lăn lê bò trườn chụp ảnh.
Ừ đúng rồi. con nầy nhớ những kỉ niệm tạo nên bức ảnh. hihi.
Lần sau (và chắc chắn là có lần sau nhé), con nầy sẽ ngơ ngẩn ngắm núi non đến nào chán thì thôi!
thu trang: cô gái hướng tới một tương lai không-còn-tiếc-nuối! (và tiếc-núi)
-
cái bình thường của chiến trận Có một bộ sử chính biên nào ghi chép về đám cưới vội vàng của hậu phương và tiền tuyến không? Hay một văn bản...
-
Người ta đang tranh cãi rất nhiều về Nỗi buồn chiến tranh và Bảo Ninh. Nhiều người cho rằng tác phẩm là bôi nhọ kháng chiến, hạ thấp người...
-
hò hẹn mãi cuối cùng em... hò hẹn mãi cuối cùng em lỡ hẹn và tiếc rằng anh không thể đợi chờ thêm bông cúc tím trên bàn héo úa bốn cánh tàn,...
