Bài đăng nổi bật

cái chết

  "Nhiều gia đình không hình dung được là có gì tệ hơn cái chết của người thân. Nhưng có điều tệ hơn, đó là cái chết tồi tệ, chết trong...

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2025

manga: miền đất hứa

Đọc Miền đất hứa xong tui muốn ăn chay...

Bộ manga tui rất tâm đắc, không skip một scene nào, chap nào cũng đọc kĩ (như nhai miếng sườn kho chua ngọt rất ngon). Tui tin rằng nếu được viết dưới dạng truyện chữ thì cũng vĩ đại lắm rồi, bộ truyện tranh nầy có tư tưởng đâu khác biệt gì lắm với Never let me go của Ishiguro Kazuo đâu? (mà ổng đoạt giải Nobel)

Có khi nào, những con lợn con gà con bò con ngan và ngỗng chính là Emma, là Ray, là Norman không nhỉ? Chắc là không đâu, nhưng cứ giả thiết vậy xem (đâu ai đánh thuế giấc mơ!).
 
Hồi xưa, có lần con mèo nhà tui đi bụi, tui sợ nó bị câu nên đi đến lò mổ ở chợ Vinh kiếm. Ở đó tui thấy gì: những con chó cụp đuôi, những con mèo ngấn lệ, những tiếng kêu rên ư ử, không có chiếc đuôi nào ve vẩy, không thấy sự sống (trong tương lai gần). Những đứa trẻ ở nông trại (gì quên tên) biết rằng độ tuổi 'thu hoạch' của chúng là từ 6-12 tuổi, nên cuộc sống trước thời gian thu hoạch đó là cuộc-sống-chờ-chết. Những con chó cũng chờ chết, những con mèo cũng đang chờ chết. Vậy nên chúng buồn, chúng cũng muốn sống (phải không?). Chúng buồn, vì biết rằng mình sắp bị róc thịt xẻ xương. 

Trong "Nơi hoang dã đồng vọng" của Sương Nguyệt Minh, những con mèo, con chó, cá sấu luôn vùng vẫy để được thoát ra. Vùng vẫy để được sống. Chúng có quyết định của riêng chúng (con mèo tam thể biết tránh những nơi có người). Đó có phải là Emma không? Đám trẻ cũng cố gắng rất nhiều, kiên cường rất nhiều, đổ máu rất nhiều, đau đớn rất nhiều, và cũng không thiếu rất nhiều hy vọng. Cứ chạy thôi, tránh được Levis, tránh được Bayon, tránh được đe dọa về sự sống, vậy cứ chạy thôi. Chạy tiếp đi. Đừng quay lại. Hy vọng tiếp đi. Đừng bỏ cuộc. Những con chó trong khoảnh khắc đám cướp phóng xe máy đuổi theo, nó làm gì? Nó chạy. Đúng vậy, nó cũng là hiện thân của Emma, của Ray, của những 'nông sản người'.

Vậy, chúng ta là quỷ à? Ta săn lùng giết thịt con vật, những con vật có cảm xúc, kể cả những con gà công nghiệp hay những con ngỗng pháp bị ép ăn chỉ để mổ lấy gan.. chúng cũng,

muốn
        được
               sống

Đọc xong tui muốn ăn chay. Nhưng chỉ muốn thôi, không ngừng được (thịt ngon lắm). Vì tui chỉ là thu trang xuxu, không phải Don Quijote, không phải kiểu người-hành-động. Bi kịch là nhận thức được tình trạng của mình không như mong muốn, nhưng chẳng thể thay đổi gì. Do vậy thu trang là nhân vật bi kịch. 


(nhưng kể cả có hành động, thì Don Quijote cũng là nhân vật bi kịch mà nhỉ)

Haiz, ngưỡng mộ hồ nguyên hạnh vì có thể bỏ thịt ăn chay :((( (update là bâyg hồ hạnh ăn thịt tiếp r)












Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét